Trang chủ > Đời Sống > Đi thăm cụ già 82 tuổi cô đơn lạc lõng giữa đêm đông lạnh giá của HN !!! :(

Đi thăm cụ già 82 tuổi cô đơn lạc lõng giữa đêm đông lạnh giá của HN !!! :(


Hôm nay sau khi đi sn 1 người bạn …… say xỉn ….ăn uống …… tôi cũng 1 thằng e lượn hồ hưởng cái lạnh của mùa đông Hn ….. Tạt qua 1 quán nước của 1 bà cụ bên góc phố Đinh Tiên Hoàng !!!

Trước tiên đập vào mắt tôi là 1 bà cụ co ro trong lạnh giá của mùa đông HN với 1 mẹt hàng nho nhỏ với nhưng thứ quà vặt …..

Dạ ! cụ cho con chai nước với bao thuốc !!! …… tôi nói

Cụ mỉm cười …. Của a đây !!!

Thấy nét phúc hậu ánh lên trong mắt cụ ………….. tôi thấy chạnh lòng

Hỏi thăm cụ thì cụ cũng rất thật lòng tâm sự !!!
Hoàn cảnh của cụ éo le lắm ……

Cụ trước là nữ dân phòng đánh trận từ chiến thắng Điên Biên phủ …… cụ bị gãy chân nên bh chân vẫn rất yếu . Chiến Tranh qua đi cụ trở về quê hương ở Nam Định kết hôn với 1 quân nhân , cụ sinh được 5 người con . 2 con gái và 3 người con trai …..

Mẹ con cụ lưu lạc lên Hn từ những năm 93 …. trước thì cụ bán hàng nước bên gần Thủy Tạ với những người con trai của mình ………bh thì già rồi ko có sức và ko có con giúp đỡ nên cụ bán mấy thứ quà lặt vặt này …….. Nói đến đây thì tôi bông thấy ánh mắt cụ long lanh đỏ …. hình như cụ khóc ….. Cụ kể : 2 người con trai út của cụ thì mất do say rượu và bị gan cách đây cỡ chục năm …..

2 người con gái thì lấy chồng ở tận Vĩnh Phúc … cũng nghèo lắm !!! Ko giúp tôi đc gì……. chúng nó 1 năm lên thăm tôi 1 lần …… cũng vì vường bận gia đình mà !!!

Còn người trai cả trước làm cửu vạn bôc vác ở chợ Long Biên …. Ngoan lắm … hay giúp cụ phục vụ bán nước bên Hồ …..a ấy sn 65 … nhưng 3 Năm về trước ….. cũng do say rượu a ấy đi ra đường bị xe đâm nên ngã chấn thương sọ não cũng mất rồi ….

bh cụ 1 mình neo đơn

Ngày nào cũng vậy từ 9h tối là cụ lại đẩy chiếc xe kút kít đi bán rong mưu sinh kiếm sống …. mỗi ngày cụ lãi được 20k-30k …… Cũng đủ ăn đủ trọ ở Phúc Tân 200k/tháng ….. cụ bán đến 2-3h sáng thì lại ra về …… cụ cười !!!

Tôi hỏi :” Thế có khi nào mà cụ bán hàng ko đủ tiền ăn ko ? ”

Cụ nheo mắt : ” có a ạ …. hum nào kiếm đc đủ tiền thì ăn với ngủ ở nhà trọ ….. có hôm ko bán được hàng …. thì tôi tìm tạm cái ghế đá bên hồ nào … tôi ngủ… còn ăn cơm thì người quen nên ngta cho ăn chịu ….. cũng nhiều ngày nt rồi ”

Tôi : ” Con thấy Nhà Nước mình bh có chế độ nuôi dưỡng cho những người già neo đơn ở Nhà Từ thiện … tsao bà ko đc ??? ”

Bà Cụ : ” Trước phường Phúc Tân cũng có ….. Nhưng tôi cảm ơn Nhà Nước ….. Nhà Nước cũng đang khó khăn …..tôi còn khỏe còn sức lực để kiếm sống…. với buôn bán lặt vặt tn cũng vui ……. được cái năm cơm – bánh mỳ thì ăn …. chứ vào Nhà Từ Thiện tôi tủi thân nhớ các con lắm ”

Tôi : ” Vâng thế ở cái tuổi 82 rồi … cụ còn cái nguyện vọng gì mà chưa hoàn thành đc ko ạ ???!! ”

Bà cụ nước mắt đã rơi : ” Tôi già cả rồi …. chả biết còn muốn cái gì nữa …… sống cho qua ngày thôi !! Chỉ Còn thằng con cả tôi ….. bh phần mộ của nó ở Văn Điển ….. tôi cứ muốn cho nó về quê Nam Định … Nhưng mà ko có tiền để xin giấy cho mang mộ về . ”

Tôi : ” Thế số tiền ấy là bao nhiu hả cụ ??? ”

Bà cụ : ” Nó mất 3 năm rồi … bh phải có 13 triệu đồng thì Văn Điển họ mới cho mang mộ về ….!!! thế tôi mới bán hàng ở đây !!!”

Kết thúc câu chuyện … cụ cho tôi 1 miếng trầu ……chúng tôi ra về và ko quên để một chút tiền nhỏ gọi là tấm lòng giúp đỡ cụ ….

82 tuổi . Cụ bằng tuổi bà nội tôi . Cụ vẫn mỉm cười với những cay nghệt của cuộc đời ….. lang thang kiếm sống bên bờ Hồ …. Sự sống đối với cụ bh như ngọn đèn trước gió ….. cứ hắt hưu trong đêm đông lạnh giá ….

cái lạnh như cắt da cắt thịt của HN cụ vẫn lọ mọ kiếm bữa cơm qua ngày …. tôi cảm phục cụ

Mong ước rằng CS sẽ bớt đắng cay với cụ …. và tâm nguyện cuối cùng của cụ sẽ được thực hiên …. để cụ có thể an tâm sống nốt nhưng tháng ngày cuối của cuộc đời !!!

Cụ Phạm Thị Tỵ – 82 tuổi – bán hàng nước ở cửa tòa nhà Hapro bên bờ Hồ …..

Viết đến đây …..khóe mắt tôi đã cay xè…… đắng ngắt …….
tôi xin dừng bút lại ……. !!!

nguồn : http://beat.vn/forum/showthread.php?186789-C%E1%BB%A5-Gi%C3%A0-82-tu%E1%BB%95i-c%C3%B4-%C4%91%C6%A1n-l%E1%BA%A1c-l%C3%B5ng-gi%E1%BB%AFa-%C4%91%C3%AAm-%C4%91%C3%B4ng-l%E1%BA%A1nh-gi%C3%A1-c%E1%BB%A7a-HN-!!!-%28

Sau khi đọc bài của bạn detumeoconx trích từ BeatVn,tôi biết tất cả các vozers có mặt ở đây đều là những người tốt. Đều cảm thấy hoàn cảnh của cụ thật éo le. Tôi cũng như bao vozer khác,vừa đi học,vừa đi làm,tình hình kinh tế cũng không khá khẩm gì cho lắm. Nhưng tôi muốn làm một điều gì đó,không thể giúp cụ về kinh tế,thì cũng là đôi tất,đôi găng tay.. giúp cụ phần nào chống lại cái rét như cắt sâu vào da thịt.

Ngay hôm sau khi đọc topic trên,tôi đi tìm cụ,không thấy – có chút buồn. Nhưng tôi quyết hôm nay quay lại lần nữa,và tôi gặp cụ. Vẫn dáng người tôi đã thấy (qua ảnh),vẫn chỗ ngồi mọi khi.

Bước chân vào,tôi chào : ” Con chào cụ..”. Cụ đáp ” Vâng,chào anh” như bao người khách khác.

Nói chuyện,lân la một lúc,tôi cũng hỏi thêm được chút thông tin bổ xung :

Cụ tên là : Phạm Thị Tỵ (theo cụ nói là vì cụ sinh năm tị hay tỵ gì đó). 82 tuổi. Cụ người Nam Định

Như topic cũ,hoàn cảnh của cụ như vậy,cụ kể với trong trong anh mắt đợm buồn,cụ cúi mặt :

“Thằng con tôi nói,ra đây một chút,rồi lúc sau,tôi thấy nó nằm bên rãnh,nó bị vỡ mạch máu não,đưa nó vào Việt Đức hôm trước thì hôm sau nó mất. Người ta đưa nó đi Văn Điển mà không báo cho tôi… ” !!

“…nó mất năm 2007,tôi tới đó thì họ đã chuyển mộ nó đi đâu rồi,bảo tôi đủ 13 triệu sẽ tìm mộ nó,cho bốc về quê..”

“.. tôi như thế này,tại sao họ còn vật tôi ????? “

“.. cậu có giúp tôi,nói với họ,cho tôi bốc nó về …nói thế nào để họ cho tôi bốc nó về quê …”


“… 7h tôi đi từ bãi phúc tân,3km,tới gầm cầu long biên,tôi ăn 1 nghìn cơm,1 nghìn canh,1 nghìn thức ăn .. vẫn còn,tí về tôi ăn nốt..”

Cụ ngồi đó đến 2 giờ đêm,trong nhiệt độ dưới 10 độ C. Tôi thấy,thi thoảng có người mua điếu thuốc,cũng không ai để ý đến cụ ngồi ấy. Khách du lịch,kẻ đi chơi,người tan sở … tất cả đi qua,một anh mắt nhìn rồi quay đi.

Món quà của tôi không gì nhiều,2 đôi tất,1 khẩu trang kissy,1 đôi găng tay. Nhìn tay cụ để trần mà xót lắm,cụ cũng không có khăn nữa,chỉ có 1 khăn quàng đầu duy nhất thôi.

Tôi quay về tới nhà cũng là luc trời bắt đầu đổ mưa…. !

// Hà Nội lại mưa rồi,cụ ơi,về đi,mai lại bán …. !

…..

Gửi các anh em Voz,có thể các anh em không biết,tôi viết bài này khi chính tay tôi đã không còn nhiều cảm giác. Tê cứng vì lạnh,nếu như bạn đang sống-làm việc tại HN sẽ hiểu cảm giác này. Vậy mà cụ,vẫn cố kiếm từng đồng để mong đưa đứa con về quê nhà.

Nếu anh em voz có tơi chơi,cứ tặng quà,cứ nói thật,nhưng làm ơn đừng ầm ĩ,đừng xùm la,chỉ những người thực sự muốn tới thăm cụ hãy tới,đừng kéo thêm những người vô tâm,tới đùa pha âm ĩ. Tránh trường hợp phường tới dẹp như cụ gì trước đây . Hãy tặng những vật dụng thiết thực,đừng đưa tiền,hãy mua đồ ăn giúp cụ,rồi trả thừa 1 chút.

Nếu có thể,anh em muốn cho cụ tiền,hãy gom nhau lại đưa 1 cục,hay giúp cụ để cụ hoàn thành tâm nguyện. Đó không phải số tiền quá lớn với nhiều người hợp lại.

Nếu anh em voz nào đang nằm vùng tại beat,hay một số trang khác,hãy giúp mình đưa những thông tin này tới mọi người nhé.

Thân !

Nguồn : http://vozforums.com/showthread.php?t=1619458

PS : Cụ chỉ bán hàng từ 9h tối các bạn ạ nên các bạn đi thì đi buổi tối mới gặp được cụ …


  1. Chưa có phản hồi.
  1. No trackbacks yet.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: